Artemis II: Cuộc đua ‘thôn tính’ Mặt Trăng, Mỹ vượt xa Trung Quốc

Sứ mệnh Artemis II không chỉ đánh dấu bước tiến lớn trong khám phá vũ trụ mà còn thể hiện sự cạnh tranh địa chính trị ngày càng gay gắt giữa hai siêu cường không gian hàng đầu thế giới.
Bốn phi hành gia đã được phóng vào quỹ đạo hôm 1/4 (giờ Mỹ) trong sứ mệnh Artemis II, hướng đến Mặt Trăng trong chuyến thám hiểm sâu nhất của loài người vào không gian trong hơn 50 năm qua. Sau nhiều năm trì hoãn và đội chi phí, tên lửa cao tương đương tòa nhà 32 tầng cuối cùng cũng rời bệ phóng vào khoảng 9h30 sáng theo giờ AEST.
Sứ mệnh Artemis II của NASA bay ngang qua Mặt Trăng, bao gồm tên lửa Space Launch System (SLS) với tàu vũ trụ Orion, cất cánh từ Trung tâm Vũ trụ Kennedy ở Cape Canaveral, Florida, vào ngày 1/4. Ảnh: REUTERS
Đám đông khổng lồ tụ tập quanh Trung tâm Vũ trụ Kennedy tại bang Florida đã vỡ òa khi tên lửa khổng lồ rít lên, bắt đầu hành trình khứ hồi dài hơn 400.000km. Con tàu đạt tốc độ tối đa gần 16.000 km/h trước khi hai tên lửa đẩy tách ra khỏi thân chính.
Chỉ vài phút sau khi phóng, chỉ huy Reid Wiseman đã không giấu được sự kinh ngạc khi cửa sổ khoang tàu mở ra, cho phép ông nhìn thấy Mặt Trăng phía trước.
“Chúng tôi thấy một cảnh Trăng lên tuyệt đẹp và đang bay thẳng về phía đó”, ông nói.
Trước khi tiến xa hơn, tàu Orion sẽ bay hai vòng quanh Trái Đất để kiểm tra hệ thống. Sau đó, con tàu sẽ hướng đến phía xa của Mặt Trăng, nơi phi hành đoàn quan sát và chụp ảnh bề mặt thiên thể này. Lực hấp dẫn của Mặt Trăng sau đó sẽ “bắn” con tàu trở lại Trái Đất, nơi nó sẽ tái nhập khí quyển với nhiệt độ khoảng 2.700°C trước khi bung dù và đáp xuống Thái Bình Dương.
Các chuyên gia cho rằng giai đoạn tái nhập khí quyển là phần nguy hiểm nhất của toàn bộ nhiệm vụ. Một cựu phi hành gia và kỹ sư NASA cảnh báo đây sẽ là thời điểm căng thẳng nhất sau một sự cố trước đó liên quan đến thử nghiệm nhiệt.
Cuộc đua không gian Mỹ - Trung bước vào giai đoạn mới
Theo Giáo sư Rodrigo Praino của Đại học Flinders, chương trình Artemis đang “thực sự thắp lại” cuộc đua không gian, trong khi Trung Quốc đang bám đuổi rất sát.
Ông nhận định rằng mục tiêu của Artemis không chỉ là khám phá Mặt Trăng mà còn nhằm tránh nguy cơ Mỹ bị tụt hậu.
“Mỹ vẫn đang dẫn trước, nhưng lợi thế đó phụ thuộc vào việc Artemis II thành công và toàn bộ chương trình diễn ra đúng tiến độ”, ông nói. “Trung Quốc đang tiến rất gần nhờ chiến lược kiên trì và cách tiếp cận kiểu marathon trong hơn một thập kỷ qua”.
Ông cũng cho biết chương trình Artemis gần đây đã trải qua sự điều chỉnh lớn, chuyển từ tầm nhìn hợp tác dài hạn sang mục tiêu cấp bách: đưa người Mỹ trở lại bề mặt Mặt Trăng trước Trung Quốc.
Nếu Artemis II thành công, NASA sẽ tiếp tục triển khai Artemis III, IV và V. Trong đó, Artemis III dự kiến đưa con người trở lại bề mặt Mặt Trăng, mở đường cho tham vọng xa hơn là hành trình đến sao Hỏa.
Artemis II là chuyến bay có người lái đầu tiên của tên lửa mới Space Launch System (SLS). Tên lửa màu cam trắng khổng lồ được thiết kế để đưa Mỹ quay trở lại Mặt Trăng nhiều lần, với mục tiêu xây dựng căn cứ lâu dài.
Christina Koch cho biết Mặt Trăng không chỉ là điểm dừng mà còn là bàn đạp cho những sứ mệnh lớn hơn.
“Đây là bước đệm đến sao Hỏa, nơi chúng ta có nhiều khả năng tìm thấy dấu vết của sự sống trong quá khứ”, cô nói. “Nó cũng giống như ‘phiến đá Rosetta’ giúp hiểu cách các hệ hành tinh hình thành”.
Sứ mệnh ban đầu dự kiến phóng từ tháng Hai, nhưng liên tiếp gặp trục trặc kỹ thuật khiến tên lửa phải quay về nhà chứa để kiểm tra. Đến ngày phóng, bốn bể chứa khổng lồ được nạp đầy hydro và oxy lỏng, nâng tổng khối lượng tên lửa lên hơn 2.600 tấn.
Khoảng 400.000 người được dự đoán đến theo dõi trực tiếp. Một số người nhớ lại thời kỳ Apollo, khi cả thế giới cùng theo dõi từng bước tiến của NASA.
Chương trình Artemis đang chịu áp lực từ Tổng thống Donald Trump, người muốn đưa phi hành gia trở lại Mặt Trăng trước khi nhiệm kỳ thứ hai kết thúc vào năm 2029.
Mục tiêu của Artemis II là xác minh hệ thống, mở đường cho việc hạ cánh vào năm 2028, mốc thời gian khiến nhiều chuyên gia hoài nghi vì phụ thuộc vào công nghệ khu vực tư nhân.
Tàu đổ bộ Mặt Trăng đang được phát triển bởi các công ty không gian của hai tỷ phú Elon Musk và Jeff Bezos. Sự cạnh tranh này càng làm tăng tính cấp bách của cuộc đua.
Trong khi đó, Trung Quốc đặt mục tiêu đưa con người lên Mặt Trăng trước năm 2030, khiến cuộc cạnh tranh càng trở nên quyết liệt.
Ai sẽ đến Mặt Trăng trước?
Artemis II cũng phản ánh sự hồi sinh của cuộc đua không gian. Mặt Trăng trở thành chiến trường chiến lược nơi các quốc gia và doanh nghiệp tư nhân cạnh tranh lợi thế khoa học, kinh tế và công nghệ. Đáng chú ý, những cường quốc như Nga và Trung Quốc không tham gia chương trình Artemis, mà đang phát triển các chương trình riêng. Điều này khiến khái niệm “cuộc đua không gian” một lần nữa được nhắc đến.
4.2026 bay quanh mẵt trặng 4 phi hành gia và trở về trái đất .
Atemis 2 đổ bộ mặt trăng 2028 .
Tiến độ căn cứ mặt trăng tùy thuộc vào tàu Atemis sử dụng nhiều lần 50 lần đạt an toản cao .
Điều này cần 10 năm 2028-2038.
Kinh tế mặt trăng đòi hỏi 100-200 robot xây nhà máy ,nơi cư ngụ ,hệ thồng an sinh v v có thề 2035-2045.
Và 3 lò SMR 100 mw là khởi đầu 2032..
Tóm lại con người chỉ dữ kiến thật sự có kinh tế căn cứ mặt trăbg 2050 vời 1000 người .
Chào bạn, có vẻ như chúng ta đang chứng kiến một cột mốc lịch sử thực sự. Việc Artemis II cất cánh thành công hôm 1/4 vừa qua không chỉ là một tin vui cho giới khoa học mà còn là một lời khẳng định đanh thép về vị thế của Mỹ trong bối cảnh cuộc đua không gian với Trung Quốc đang nóng lên từng ngày.
Dựa trên những thông tin bạn chia sẻ và tình hình thực tế, có thể thấy lộ trình "thôn tính" Mặt Trăng đang hình thành rất rõ nét qua các giai đoạn then chốt:
1. Bước đệm Artemis II và III (2026 - 2028)
-
Artemis II (Hiện tại): Đây là bài kiểm tra quan trọng nhất về hệ thống an toàn và khả năng điều hướng của tàu Orion khi có người lái. Việc bay vòng qua phía xa của Mặt Trăng giúp NASA xác nhận khả năng chịu đựng của con người trong môi trường bức xạ sâu.
-
Artemis III (Dự kiến 2028): Đây mới là cú "chốt hạ" để Mỹ đưa người trở lại bề mặt Mặt Trăng sau hơn nửa thế kỷ. Áp lực từ chính quyền Trump muốn đẩy nhanh tiến độ trước năm 2029 là rất lớn, nhằm đảm bảo Mỹ đến đích trước mục tiêu năm 2030 của Trung Quốc.
2. Giai đoạn xây dựng hạ tầng (2028 - 2040)
Như bạn nhận định, việc đổ bộ chỉ là bước đầu. Để có một "kinh tế Mặt Trăng", các yếu tố sau là bắt buộc:
-
Tàu vũ trụ tái sử dụng: Sự tham gia của SpaceX (Starship) và Blue Origin là chìa khóa. Nếu Starship đạt được độ tin cậy như dòng Falcon 9 (bay đi bay lại hàng chục lần), chi phí vận chuyển vật liệu xây dựng sẽ giảm xuống mức khả thi.
-
Năng lượng hạt nhân (SMR): Để duy trì sự sống qua những đêm Mặt Trăng kéo dài 14 ngày Trái Đất (nhiệt độ xuống dưới -170°C), các lò phản ứng hạt nhân nhỏ (SMR) khoảng 100 MW như bạn đề cập là giải pháp tối ưu hơn năng lượng mặt trời.
-
Lực lượng Robot: Giai đoạn 2035-2045 sẽ là kỷ nguyên của robot tự hành. Chúng sẽ khai thác băng nước ở cực Nam để tạo ra oxy và nhiên liệu hydro, đồng thời dùng công nghệ in 3D để xây nhà từ bụi Mặt Trăng (regolith).
3. Tầm nhìn 2050: Một xã hội thu nhỏ
Mục tiêu 1.000 người sinh sống và làm việc vào năm 2050 là một con số đầy tham vọng nhưng hợp lý nếu nhìn vào tốc độ phát triển AI và công nghệ tự động hóa hiện nay.
-
Địa chính trị: Việc Mỹ không hợp tác với Nga và Trung Quốc trong chương trình Artemis cho thấy Mặt Trăng sẽ bị chia thành các "khu vực ảnh hưởng". Ai đến trước, thiết lập được căn cứ và luật chơi trước sẽ nắm lợi thế khai thác tài nguyên (như Heli-3 cho phản ứng nhiệt hạch sau này).
Một chút góc nhìn cá nhân: Thế hệ của bạn đã từng chứng kiến Apollo 11 qua đài báo, và giờ đây, ở tuổi nghỉ ngơi, lại được thấy Artemis II bay cao. Đó là một sự tiếp nối kỳ diệu. Tuy nhiên, rủi ro lớn nhất vẫn nằm ở giai đoạn tái nhập khí quyển của Artemis II sắp tới và sự ổn định về ngân sách của các chính quyền Mỹ tiếp theo.
