Lúc 63 tuổi, tôi nhận ra mình đang sống một cuộc đời lặp đi lặp lại đến mức nhàm chán. Không phải theo kiểu đứng bên bờ vực đâu, nhưng cũng gần như vậy. Mỗi ngày trôi qua đều giống nhau, những cuộc trò chuyện cũ, những thất vọng cũ, những tiếc nuối cũ.
Tôi cảm thấy mình đã thất bại.
Và không chỉ mình tôi như vậy
Bạn có biết có khoảng 3,5 tỷ người cũng đang có cảm giác giống tôi không? Gần một nửa thế giới đang mắc kẹt trong vòng xoáy tự hỏi: "Liệu bây giờ có quá muộn để làm lại không?"
Tôi tưởng chỉ có mình mới thấy chán nản, nhưng khi tìm hiểu, tôi phát hiện ra cả một “đội quân vô hình” cũng đang sống với câu hỏi "giá mà".
Một giám đốc đã nghỉ hưu nhưng chưa bao giờ viết quyển sách mơ ước.
Một bà mẹ đơn thân dành cả tuổi trẻ nuôi con nhưng quên mất bản thân.
Một nghệ sĩ bỏ cuộc từ hàng chục năm trước.
Chúng tôi đều sống trong thế giới của những điều dang dở.
Và một ngày nọ, tôi quyết định thoát ra khỏi đó.
Tôi gõ một tin nhắn, tay run run. Nó ngắn, có phần ngớ ngẩn và có lẽ hơi liều lĩnh: "Chào mọi người, chỉ muốn báo tin: Tôi đang khởi động lại cuộc đời mình. Ai muốn đồng hành thì tuyệt. Ai không, tôi cũng hiểu mà. Tôi chưa biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo, nhưng tôi từ chối sống trong chế độ tự động như cũ đây nha."
Tôi nhấn gửi. Và chờ đợi.
Phản ứng dồn dập
Tin nhắn đó tạo ra một cơn sóng thần phản hồi.
Một số người nghĩ tôi bị điên.
Một số cổ vũ hết mình.
Một số thì im lặng rời đi.
Một người yêu cũ từ năm 1987 bất ngờ nhắn tin dài ngoằng về những cơ hội đã bỏ lỡ.
Nhưng tô, thì cảm thấy khác. Khi tuyên bố "restart" cuộc đời, tôi bỗng nhẹ bẫng.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi không biết ngày mai sẽ ra sao. Và điều đó... thật sự rất kích thích.
Bạn sẽ làm gì khi khởi động lại cuộc sống ở tuổi 63?
Tôi bắt đầu bằng những thứ nhỏ nhặt và kỳ quặc.
Tôi vào siêu thị và mua đủ thứ linh tinh: kombucha, mực đông lạnh, một quyển tạp chí cũ. Chẳng có nghĩa lý gì, nhưng đồng thời lại có ý nghĩa vô cùng. Đó là bằng chứng rằng tôi vẫn có thể chọn bất cứ điều gì mình muốn, dù nó có ngớ ngẩn đi chăng nữa.
Tôi về nhà, xáo trộn lại mọi thứ. Ghế sofa vào bếp, giường ra phòng khách. Xấu xí, nhưng mới mẻ.
Tôi nhuộm tóc đỏ chói. Vì sao ư? Vì thích thì làm thôi.
Và trong suốt 24 giờ tiếp theo, tôi trả lời tin nhắn từ những người thầm ao ước được “restart” cuộc sống như tôi.
Điều không ai nói với bạn về việc làm lại cuộc đời là: nó lây lan. Chưa đầy một tuần sau, tôi nhận được hàng chục tin nhắn:
Một người bạn bỏ công việc nhàm chán của mình.
Một người khác bắt đầu viết lách trở lại.
Một người thú nhận rằng họ cũng cảm thấy như mình đã thất bại nhưng giờ đây, có lẽ đó chưa phải là dấu chấm hết.
Ý tưởng này lan tỏa như một loại virus. Nhưng thay vì tiêu cực, nó là một loại virus của sự táo bạo.
Điều kỳ lạ nhất là vài tuần sau, một điều thực sự bất ngờ xảy ra.
Tôi nhận được email từ một người xa lạ, một cô bé 19 tuổi ở Nhật Bản. Cô ấy đã đọc được tin nhắn của tôi qua một diễn đàn nào đó.
"Lời của cô làm cháu nhận ra rằng mình không nhất thiết phải đi theo con đường đã vạch sẵn. Cháu có thể tự chọn hướng đi của mình. Cảm ơn cô."
Tôi ngồi lặng người, nhìn chằm chằm vào màn hình. Chỉ một tin nhắn bộc phát, vậy mà nó lại lan xa đến tận nửa vòng trái đất.
Lúc này tôi hiểu ra: đây không còn là chuyện của riêng tôi nữa.
Và bây giờ thì sao?
Cuộc sống của một người 63 tuổi đã "restart" trông như thế nào?
Tôi sống trong một căn nhà mà đồ đạc thay đổi vị trí mỗi tháng.
Tôi đi dạo lúc nửa đêm chỉ để xem thế giới khi yên tĩnh trông ra sao.
Tôi bắt chuyện với những người xa lạ nhiều hơn bao giờ hết.
Và quan trọng nhất: Tôi không còn là một cái bóng trong chính cuộc đời mình nữa.
Nếu bạn đang đọc những dòng này và cảm thấy mắc kẹt, hãy nhớ điều này: Bạn không nhất thiết phải đứng yên một chỗ như vậy.
Bạn có thể nhấn nút “restart”.
Bạn có thể tự làm mình bất ngờ.
Và biết đâu, sự thay đổi của bạn sẽ truyền cảm hứng cho ai đó ngoài kia thì sao.
-Food For Thought-
Theo: Foteini Ntelopoulou
Ảnh: Goncarlo Claro
TokyoLife chia sẻ