Thủ tướng Phạm Minh Chính có cuộc chuyện trò thân mật với nguyên phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình, cháu ngoại nhà cách tân vĩ đại Phan Châu Trinh. Bà Bình ở tuổi gần 100, nhưng vẫn rất tinh tế, uyên thâm và đau đáu sự thay đổi thời cuộc.
1. Cụ Phan Châu Trinh là người trả lời đúng nhất câu hỏi “chúng ta sau lầm từ lúc nào?”. Trong các diễn thuyết của cụ năm 1925 đúng 100 năm trước, cụ đã phê phán tư tưởng “Trung quân ái quốc”của Nho giáo được rước về đất nước ta thời Lý, dẫn đến giới trí thức tinh hoa đã phải cúi đầu trước lưỡi gươm trung quân, tức “trung thành với vua là yêu nước”, không còn tiếng nói phản biện nữa.
Và theo cụ Phan Châu Trinh, cách trị quốc trên là sự “không khôn ngoan”
2. Về cuộc trao đổi giữa thủ tướng Phạm Minh Chính và bà Nguyễn Thị Bình.( ghi lại tự mạng Internet)
Phạm Minh Chính:
Tình hình diễn biến nhanh và phức tạp lắm.
Nguyễn Thị Bình:
Mình phải hết sức khôn ngoan.
Phạm Minh Chính:
Vâng. Phải khôn khéo phải mềm dẻo nhưng mình phải có thực lực. Cuối cùng thì ta vẫn phải mạnh. Có thực lực mới nói được.
Nguyễn Thị Bình:
Mong rằng đồng chí Tô Lâm và đồng chí Chính cũng sẽ khôn ngoan.
Phạm Minh Chính:
Cô mạnh khoẻ, có gì góp ý cho chúng con để chúng con xứng đáng với các cô, các chú, các bác.
3. Không khó để hiểu vấn đề về “tình hình”trong cuộc trao đổi của bà Bình, một nhà ngoại giao nổi tiếng thế giới và ông Chính, là tình hình thế giới. Và tình hình ấy phức tạp, diễn biến nhanh không thể không có ám chỉ đến quan hệ của VN với thế lực láng giềng.
“Khôn ngoan”là lời khuyên rất đúng của bà Bình và không riêng Chị Bình mà còn là từ bao cán bộ lão thành tâm huyết gửi đến TBT Tô Lâm và TT Phạm Minh Chính về chính sách đối ngoại. Lời đáp của ông Chính, “trước hết VN phải có thực lực,phải mạnh” là nhận định rất đúng đối với thời cuộc.
Nhưng làm thế nào để có “thực lực mạnh?”. Câu trả lời duy nhất đúng vẫn là tư tưởng của cụ Phan Châu Trinh: Dân khí. Và từ cương lĩnh của Đảng : lấy dân làm gốc ..từ cả cuộc đời và di chúc Bác Hồ..
Dân khí chỉ có được khi sức Dân, trí tuệ Dân được giải phóng trên mục tiêu chung “Dân tộc hoà hợp hùng cường”, không bị bất cứ vòng kim cô kìm hãm nào, để: Hiền tài thực sự là Nguyên khí QG.
Đó mới chính là sự khôn ngoan nhất trong chính sách đối ngoại, khi đối ngoại chỉ là bề nổi của tảng băng chìm đối nội và tiếp nối của đường lối đối nội .